Lò Minh Hòa – Dị dạng bàn tay

THẮP LẠI NỤ CƯỜI VÙNG CAO CHO CHIM NHỎ

Lò Minh Hòa sờ chiếc xe đạp cũ dựng nơi góc nhà sàn. Cánh tay trái vừa tháo bột vẫn còn hơi nhói. Năm học mới này, ước mơ lái xe cùng chúng bạn bằng đôi tay lành lặn của cậu học trò mồ côi đã thành hiện thực.

Cách thành phố Buôn Mê Thuột hơn 60 cây số, xã miền núi Cư Đrăm (huyện Krông Bông, tỉnh Đăk Lăk) nằm thọt lỏm giữa bốn bề núi đá. Ở đó, cậu bé người Lò Minh Hòa lớn lên như loài cỏ dại mạnh mẽ chốn đại ngàn. 

Ba tuổi, thằng bé Hòa té vào bếp lửa. Nồi cơm đang sôi ùng ục trên bếp rơi xuống đất. Lửa bén da thịt trẻ con, lan khắp người, bàn tay bé xíu đỏ lựng lên vì nóng.

Lên bốn, thằng bé Hòa không cha chính thức thành trẻ mồ côi. Một đêm khuya, ông Lò Seo Pháo nghe tiếng cháu ngoại khóc nức nở. Đứa trẻ tỉnh giấc nửa đêm không tìm thấy mẹ. Người mẹ trẻ lặng lẽ bỏ đi không lời từ biệt.

Từ đó, Hòa lớn lên nhờ tình thương của ông bà ngoại gần 60 tuổi. Ba miệng ăn trông chờ vào miếng rẫy cà phê người ta thuê chăm sóc. 

Sáng sớm, khi mặt trời chưa ló dạng, Hòa đợi bóng ông khuất dần trên con đường mòn dẫn lên rẫy mới rời khỏi nhà. Bàn tay trái co quắp, chằng chịt sẹo được giấu cẩn thận sau chiếc cặp trên lưng, Hòa lầm lũi đi bộ đến trường. Thằng bé ít nói có nước da đen nhẻm vì phơi nắng mưa thèm được cưỡi xe đạp đến trường như chúng bạn.

Cách đó bốn cây số, đám học trò í ới gọi nhau trước cổng trường tiểu học Yang Hăn. Ngôi trường cấp bốn cũ kỹ là nơi gieo chữ cho nhiều học sinh người dân tộc thiểu số. Trong căn phòng loang lổ vết ố vàng, đám học trò túm tụm nói cười. Cậu bé Hòa ngồi thu mình một góc, tấm áo thể dục màu xanh xỉn màu trên người nổi bật giữa hàng áo trắng mới tinh trong lớp.  “Có người lạ Hòa mới rụt rè, ít nói chứ bình thường thằng bé vẫn hay cười đùa với các bạn”, thầy Phạm Sơn Trung phân bua.

Thầy Trung là giáo viên chủ nhiệm lớp 4A của Hòa. Năm ngoái, thầy là người đứng ra vận động nhà trường quyên góp ủng hộ giúp đỡ Hòa. Số tiền đủ để mua một chiếc xe đạp cũ cho cậu học trò nghèo đến trường. Thầy giáo trẻ nhìn cậu học trò hiếu học có đôi mắt sáng thông minh, không giấu vẻ tự hào: “Đó là một đứa trẻ ngoan, rất chăm học và đặc biệt sáng dạ ở môn Toán”.

Từ ngày học lớp thầy Trung, lời trêu chọc của bạn bè dành cho Hòa cũng thưa dần. Nhưng như thế vẫn chưa đủ, người thầy giáo trẻ tự nhủ. Tương lai của chú chim nhỏ thông minh giàu nghị lực sống này có thể sẽ mãi quẩn quanh nơi núi đá khô cằn nếu nỗi mặc cảm vì tật nguyền vẫn còn đeo bám em.

🍀 Nụ cười của chim nhỏ

Một ngày đầu tháng Tư, hotline của Quỹ Nâng Bước Tuổi Thơ nhận được lời đề nghị giúp đỡ từ thầy giáo Trung. Chị Trần Trúc Quỳnh – Quản lý Quỹ Nâng Bước Tuổi Thơ là người trực tiếp trao đổi với thầy Trung về trường hợp của Hòa. Tai nạn bỏng năm xưa không chỉ khiến bàn tay em cong quắp mà còn dính vào cẳng tay. Điều này khiến quá trình điều trị cho Hòa trở nên phức tạp bởi bên cạnh thủ thuật tách bàn tay khỏi cẳng tay và tách các ngón cũng như kéo dài một số gân nhằm phục hồi chức năng cầm nắm, em còn cần ghép da rộng trên vùng cổ bàn tay.“Hiện ở Việt Nam, người có khả năng điều trị ca bệnh phức tạp thế này không nhiều”.

Và bác sĩ Stéphane Guro là người đầu tiên mà chị nghĩ tới. Đây là vị phẫu thuật viên nổi tiếng thế giới với tên gọi “phù thủy bàn tay”, người có hơn 20 năm kinh nghiệm phẫu thuật cho các trường hợp bệnh nhi có bàn tay dị dạng phức tạp như: các ngón tay chụm lại với nhau không phân biệt được vị trí các ngón, thực hiện di chuyển ngón cho bệnh nhân bị mất ngón tay cái nhằm tái tại chức năng cầm nắm, ghép xương cho các trường hợp mất ngón bẩm sinh.

Hằng năm, bác sĩ Stéphane Guro ghé và làm việc tại FV hai lần. May mắn thay, bác sĩ có lịch trình làm việc tại Bệnh viện vào tháng 05/2019 – trùng với thời điểm hồ sơ của Lò Minh Hòa được tiếp nhận. Tuy nhiên, danh sách bệnh nhân đợi khám của bác sĩ luôn dày đặc khiến chị Quỳnh không dám hứa hẹn với người nhà bệnh nhi.

“Lúc gửi hồ sơ của Hòa qua email để bác sĩ xem trước, mình thầm mong tay của em có thể chữa trị được. Số phận em đã đủ bất hạnh rồi, ít nhất cơ thể em cũng nên được lành lặn như bao đứa trẻ bình thường khác”, chị Quỳnh chia sẻ.

Một ngày cuối tháng Tư, chị nhận được tin Bác sĩ đồng ý điều trị cho bệnh nhi Lò Minh Hòa của Quỹ Nâng Bước Tuổi Thơ. Cách đó gần 400 cây số, thầy giáo Phạm Sơn Trung mừng rỡ báo tin vui cho gia đình Hòa.

8h sáng ngày 09/05/2019, Lò Minh Hòa được gây mê toàn thân và chuyển vào phòng phẫu thuật, nơi có bác sĩ Stéphane Guero và bác sĩ Vũ Hoàng Liên – bác sĩ điều trị cấp cao của khoa Chấn Thương Chỉnh Hình Bệnh viện FV đang đợi sẵn. Sáng hôm ấy cũng là ngày thi học kỳ II của khối lớp Bốn trường tiểu học Yang Hăn. Thầy Trung vừa gác thi ngoài cửa lớp, vừa nhìn đồng hồ. Để kịp lịch phẫu thuật của Hòa, thầy đã xin Ban giám hiệu nhà trường sắp xếp cho em thi sớm trước đó một tuần.

Bốn tiếng đồng hồ trôi qua, cửa phòng phẫu thuật của Hòa bật mở. Băng ca chở em được chuyển sang phòng chăm sóc tích cực. Ca mổ kết thúc thành công tốt đẹp. Để tiện việc theo dõi vết mổ và chăm sóc vùng da vừa cấy ghép, bác sĩ Hoàng Liên đã đề nghị Hòa được lưu trú tại Bệnh viện lâu hơn các bệnh nhi khác nhằm đảm bảo kết quả điều trị được tốt nhất. Hằng ngày, bên cạnh chăm sóc vết mổ, Hòa cùng ông ngoại xuống khoa Vật Lý Trị Liệu và Phục Hồi Chức Năng dưới lầu 1 để được hướng dẫn tập luyện nhằm khôi phục chức năng vận động cho bàn tay.

Ba tuần nằm viện, Hòa ăn ngon ngủ được, trông trắng ra và mập mạp hơn trước. Chú chim nhỏ bắt đầu cười nhiều hơn, thường tỏ ra háo hức khi đến giờ cơm ở căn tin bệnh viện nơi thằng bé hay níu tay ông ngoại chỉ vào quầy tự chọn thịt, cá và trái cây. “Hòa rất thích cá, nhưng nơi chúng tôi ở cách chợ khá xa nên mâm cơm hằng ngày thường chỉ có cơm và rau, rất hiếm khi thằng bé được ăn cá”, ông Lò Seo Pháo vừa vuốt tóc thằng cháu ngoại vừa kể.

Trên giường bệnh, Hòa bẽn lẽn cười, cánh tay phải lành lặn khẽ siết chiếc ô tô cô Quỳnh tặng vào lòng. Giờ đây, em không còn lo lắng về gánh nặng thuốc men lên vai ông bà ngoại già yếu khi biết toàn bộ chi phí điều trị bao gồm tiền viện phí, thăm khám, phẫu thuật, chăm sóc hậu phẫu, chi phí đi lại, lưu trú và ăn uống của hai ông cháu đều được Quỹ Nâng Bước Tuổi Thơ hỗ trợ toàn bộ.

Nụ cười ấy nhen nhóm trong lòng ông Lò Seo Pháo, chị Quỳnh hay thầy giáo Trung về một tương lai không xa, đứa trẻ kém may mắn này sẽ vô tư hồn nhiên như bao đứa trẻ cùng lứa khác.

🍀 Ngày 2/10/2019, Hòa đã được bác sĩ Liên phẫu thuật lần 2 để tháo đinh định hình xương bàn tay. Giờ thì cậu bé chỉ việc chờ vết thương liền da với mọi cử động gần như trọn vẹn.

Giấc mơ được chạy xe đạp với đôi bàn tay lành lặn cùng chúng bạn trong bản của thằng bé Hòa đã thành hiện thực.

(Bài viết của cô Vân Thảo)